Wednesday, August 24, 2016

Anh hùng hay nạn nhân?

Tôi vừa đọc báo, thấy có chuyện nam sinh chết đuối vì cứu bạn được tặng huy hiệu dũng cảm hay anh hùng gì đấy. Tôi đọc xong mà cười ra nước mắt quý anh chị ạ.

Tôi đã đi nhiều nước. Thực sự tôi chưa thấy nước nào như VN. Thay vì cấm một hành động nguy hiểm lại đi tán dương nó. Tôi ko hiểu anh hùng để làm gì thời này. Cha mẹ những nạn nhân có vơi đi được nỗi đau? Và biết bao nhiêu trẻ em sẽ chết trong tương lai để đc tuyên dương anh hùng?

VN là nước có nhiều sông ngòi kênh rạch và đường bờ biển dài. Bà con sống ở ven sông ven biển không phải là ít. Thế nhưng không hiểu sao lại ít chú trọng dạy con em mình kỹ năng bơi lội – 1 trong những kỹ năng sống hết sức quan trọng. Thay vào đó, cha mẹ lại cấm các em tắm sông tắm biển, thậm chí cấm đi ngoại khóa cắm trại. Ở nhà cho lành.


Nói ra ko phải khoe chứ tôi đây 12 năm đi học đều là con ngoan trò giỏi, bằng khen chất đầy tủ, khiếp không? Ấy thế mà tôi vẫn trốn pama tắm sông như cơm bữa. Nên việc anh chị cấm con mình thì có mà cấm vầu lưng. Tụi nhỏ tò mò rất, lại ham chơi và dễ bị bạn bè rủ rê.

Dường như XH càng phát triển, chúng ta càng quên đi bản năng đầu tiên và must have của 1 ông người đó là tồn tại. Các anh chị nên nhớ rằng, khi đứng trước thiên nhiên, chúng ta vẫn chỉ là 1 sinh vật nhỏ bé và yếu ớt. Chỉ cần 1 cơn lũ lớn, chúng ta sẽ bị quét sạch.

Theo các nhà khoa học, trẻ nhỏ tập bơi rất nhanh vì khi nằm trong bụng mẹ, chúng đã có phản xạ bơi lội. Ở nước ngoài, trẻ được học bơi từ rất sớm. Sau đó học cắm trại, học leo núi…tức học những kỹ năng tồn tại cơ bản.

Tôi có người bạn sống ở Đức. Con ảnh 3 tuổi đã được cha mẹ cho tập bơi, đến 6 tuổi các em đã bơi như rái cá. Lúc này đi học, các em được nhà trường tổ chức đi cắm trại, ở lại đêm mà ko có cha mẹ đi cùng. Việc cắm trại leo núi này được tổ chức thường xuyên nhé. Ko chỉ riêng gia đình anh, mà nhà nào cũng như thế.

Việc học kiến thức văn hóa là rất ít. Ko có nhồi nhét như ở VN. Chả phải giải toán hay viết văn tả Bác Hồ hay học lịch sử đánh thắng quân thù gì ráo. Cứ chơi suốt. Ngày học độ 2 tiếng. Về nhà thì tập vẽ tranh, cắt dán thủ công.

Trong cứu hộ người chết đuối, việc đầu tiên nên làm đó là gọi người tới giúp. Sau đó, nếu có cành cây, sợ dây, hay áo phao, hay bất cứ vật gì người chết đuối có thể bám vào được thì hãy ném ra cho họ và kéo họ vào. Chứ ko phải cứ thấy người chết đuối là phăm phăm lao như giặc xuống cứu để nhận bằng khen anh hùng cộng thêm ít tiền thưởng.

Việc cứu người này chỉ dành cho tay chuyên cứu hộ, chứ ko phải chúng ta.

Xin quý anh chị hãy cân nhắc khuyên con em mình tuyệt đối ko được phi xuống nước cứu bạn chết đuối, dù có bơi giỏi đi chăng nữa. Đó là hành động tự sát, chứ ko phải dũng cảm hay anh hùng gì sất.

Anh hùng hay dũng sĩ là thứ chỉ có trong truyện cổ tích.

Wednesday, August 10, 2016

It's a fucking bird !

Lướt tí báo mà thấy ông gà ngâm diệu mần tôi giật hết cả mình, nên phẩy múa tí phím trấn an tinh thần anh chị ạ.

Kể nghe. Một dạo tôi cafe chém gió mới mấy anh bạn Tây lắm lông thì bắt gặp một nhóm người hò dô náo nhiệt rất. Chúng tôi tò mò lại xem thì hóa ra các anh mới bắt được ông chiêm bìm bịp và chuẩn bị ngâm diệu, mần live cho bà con cùng xem. Nhẽ nhà anh ý mần nghề ngâm diệu, muốn mần tý hàng để PR.

Mấy anh bạn tôi đứng xem mà cứ há hốc mồm, lắc đầu nguầy nguậy bẩu uôi uôi dã man quá. Ngâm diệu gì mà để toàn lông lá thế kia, rồi uống vào vi khuẩn nguy hiểm, rồi đau bụng ỉa chảy thì sao? Đáng lẽ phải vặt hết lông đi, rồi luộc cho chín mới ngâm chứ? Ai lại uống diệu ngâm xác chết. Quá tởm, quá nguy hiểm!

Tôi, lại với tinh thần tự hào dân tộc 6000 năm, bẩu chúng mài éo biết gì câm mồm đê. Ngâm diệu là bí kíp của dân tao mấy ngàn năm nay rồi. Diệu này uống vào ko những ko chết, mà còn khỏe người, giúp mày cứng được lâu.

Bạn tôi bẩu cứng à? Cứng gì cơ? Tôi bẩu cứng chỗ đó đó, rồi chỉ chỉ vầu chỗ giữa 2 đùi anh. Tay tôi vừa chỉ vừa gồng gồng như Lý Đức. Anh vỗ vai tôi phá lên cười nức nở hehehe. Tôi hay ngại, thành thử tôi triển body language cho nó nhã anh chị ạ. Người văn minh đéo ai lại thô thiển. Tôi còn bẩu, chúng tao còn ngâm cả rắn, thằn lằn, ngựa biển...nữa cơ.

Thế là các bạn tôi móc điện thoại ra định chụp vài cú ảnh nhưng người chen lấn dữ quá, mãi ko chọt được cú hình nào. Tôi bèn la lớn kêu các anh ơi, đây là đoàn nhà báo Tây đang tác nghiệp, các ảnh muốn chụp hình để mốt quảng bá cho cả thế giới về nghệ thuật ngâm diệu nước ta, các anh chị vui lòng dịch ra chút xíu đi ạ.

Thế là các anh dịch ra cho các bạn tôi chụp hình, vừa cười vừa say hê lô hê lô how are you, hiếu khách rất. Có anh kia vừa cười với Tây, vừa trỏ trỏ vầu xác con chim bẩu, chít cần chít cần, de li sớt de li sớt. (chicken, delicious). Tay ra hiệu like like.

Bạn tôi mới lầm bầm chửi "it's a bird, a fucking bird, you bastard!!"

Anh kia bẩu tôi chú dịch xem nó vừa nói gì thế? Tôi mắc cười quá, nhưng phải gồng tý, rồi mới nho nhe bảo là ảnh Tây ảnh nói hay, hay lắm. Rồi vỗ vai kêu mấy anh bạn lủi nhanh.

Nhìn hình ông gà ngâm diệu, tôi lại nhớ câu này của bạn tôi hêhê.